Tôi vẫn hay ngửi được từ trong nắng có những mùi hương thoảng qua, khi nhẹ nhàng thanh tao, khi lại rất đậm hương, tất cả những thức hương thoang thoảng ấy như gõ vào lòng tôi những nhịp điệu rất rõ rệt của mùa hè.
Buổi đêm, không để ý vô tình ngửi được một mùi hương nhè nhẹ của hoa quỳnh đang cố gắng len lỏi qua từng khung cửa sổ. Một mùi hương hơi nhàn nhạt chùng chình lại rất dịu dàng cố gắng lan tỏa trong đêm để người ta còn nhớ đến sự tồn tại của mình. Những đêm mùa hạ không khác đi đối với hương hoa quỳnh, vẫn luôn rất dịu êm, mùi hương thoảng như có như không mà nếu không để ý sẽ tựa hồ tưởng chừng có lẽ mình đã nhầm hương lạ. Tôi không nhận ra tháng Năm đã về bên cửa sổ, chỉ chợt cảm thấy ngay cả trong đêm, khi những tia nắng vàng vọt của buổi ngày đã tắt đi từ rất lâu thì từ trong gió vẫn còn như được ướp bởi từng cơn nắng mỏng. Gió của mùa hạ thanh tao tựa như bầu trời cao vời vợi nhưng lại rất hanh hao, nực người.
Thế là mùa hạ đã về rồi, về theo từng cơn nắng trải dài trên khắp phố phường và từng sợi vàng óng rơi xuống như tơ trời đều có từng hạt lấp lánh như những bụi trời. Nắng đẩy mình từ rất sớm để báo hiệu thức hạ như một ranh giới rõ ràng của từng đoạn thời gian, sợi nắng mỏng như một tiếng gọi khẽ khàng tạm biệt mùa xuân dịu ngọt để có thể gõ cửa những bầu trời mùa hạ.

Tôi vẫn hay ngửi được từ trong nắng có những mùi hương thoảng qua, khi nhẹ nhàng thanh tao, khi lại rất đậm hương, tất cả những thức hương thoang thoảng ấy như gõ vào lòng tôi những nhịp điệu rất rõ rệt của mùa hè. Tôi đã từng có những rung động nghẹn ngào không nói nên lời khi đứng trước từng chùm phượng vĩ đỏ rực. Một cảm giác buồn len lỏi trong từng mạch sống, đánh thức một nỗi buồn trước kẻ gọi mùa báo hiệu sự chia tay. Trong từng tầng hương nắng thổi qua, tôi đứng dưới gốc phượng mơ hồ còn có thể ngửi được thức mùi nhàn nhạt nhưng lại rất đượm buồn. Tôi chợt nhớ những ngày hè trên từng tán lá xanh của cây phượng bắt đầu chậm chạp vươn thức đỏ, trong sự mềm mại của màu xanh đột nhiên lấp ló những ngọn lửa cháy nồng đỏ rực nho nhỏ. Thế là mùa phượng vĩ đã về, mùa của hoa học trò, mùa của chia tay, một đoạn hè đã lại đến, kẻ gọi mùa lại một lần nữa thực hiện vai trò của mình, vươn lên những nụ hoa để kéo mùa hè ra khỏi giấc ngủ tưởng như cả năm dài. Tôi nhặt từng cánh phượng rơi ép vào từng trang vở học trò như gói gọn cả mùa hè trong đó, phượng ngủ một giấc thật êm trong từng trang vở như một cách lưu giữ hoài niệm theo cách của riêng mình.
Tôi nhớ những ngày nắng về trên lối quê, nắng rơi từ hàng cau trước nhà ngoại, rơi trên những cánh đồng hoang hoải hơn vì nắng, theo những cơn gió trời thổi cả hương cau, hương lúa non từ những cánh đồng vào trong nhà. Tôi lớn lên cùng với mùi hương của lúa, đột nhiên mỗi lần đi qua bất cứ nơi đâu chỉ cần có thể thấy được những cánh đồng đều cảm thấy trong lòng dấy lên những nỗi niềm quen thuộc.
Những ngày mùa hạ, cánh đồng lúa ở quê tôi thường bước vào những mùa vàng, mùi của mưu sinh tựa hồ mùi của những giọt mồ hôi rơi xuống trên từng tầng bùn đất. Tôi nhớ những ngày còn nhỏ ngồi bên khung cửa sổ trong căn nhà lá của ngoại dưới quê, ngóng ngoại đi chợ về. Mỗi lần thấy ngoại đẩy chiếc cổng tre bước vào nhà lại chạy ra reo vui, ngoại sẽ cho những thức quà quê, có khi là củ sắn nước, có khi là quả ổi, lúc lại là chiếc bánh da lợn, cái bánh hồng. Mùa hạ những năm ấy là những kí ức rất mỏng trong tôi vì ngoại mất khi tôi còn rất nhỏ, dẫu đó là những kí ức ngắn ngủi nhưng lại khắc rất sâu.
Tôi nhớ những mùa hè dưới quê trở mình thức dậy vì nóng, trước cả khi những con gà gáy vang trên những ổ rơm. Nắng dưới quê tinh khôi và trong trẻo, vào những ngày mới chớm hạ vẫn còn rất mỏng cứ như một dải lụa được thả xuống từ trời. Mỗi lần nắng rơi đều mang trong mình những mùi hương của cảnh vật xung quanh, tôi vẫn luôn cảm thấy hương của hoa thơm hơn vào những ngày mùa hạ vì chúng cứ như ngưng đọng và được làn nắng kia neo giữ lại. Tôi nhớ mơ hồ mùi hương của hàng hoa giấy ngoại thả leo trước cổng nhà và mùi hương của cả hàng rào hoa dâm bụt bị lẫn với mùi của lá xanh. Tôi nhớ những hôm ông đi chặt hàng cau trổ buồng để rồi cảm nhận được hương hoa cau từ tít trên cao đột nhiên thật gần trong tầm tay tôi, giống như tôi có thể nắm giữ mùi hương trong đó. Tôi nhớ hương cau lúc nào cũng dịu ngọt và đặc biệt rõ hơn trong những ngày trời nồng. Nhớ cả lúc hồi còn nhỏ xíu không thể phân biệt nổi giữa hoa ớt và từng chùm mai chiếu thủy, lại ngẩn ngơ trước sắc đỏ rực rỡ của từng chậu sống đời trong vườn nhà.
Tôi mang theo kí ức về những hương mùa hạ đi qua rất nhiều năm tháng của cuộc đời nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Có thể sẽ có lúc tôi quên đi nhưng rồi chỉ cần mỗi mùa hạ về, ngửi một thức hương quen thuộc thì những xúc cảm của mùa hè năm ấy đột nhiên trỗi dậy một cách mạnh mẽ thành hình. Những mùa hạ đã đi qua là kỉ niệm, những mùa hạ vẫn đang tới là tương lai, trong những tháng ngày tưởng chừng khô hạn nhất, hương mùa hạ vẫn luôn dịu êm như một cách thấm mát tâm hồn.
Nguồn:baophapluat.vn


















